Thưa các ông Nghị, trước khi phát biểu nên nhớ trong đầu mình còn có thứ gọi là não – HÃY DÙNG NÓ!

ĐBQH Tây Ninh Nguyễn Mạnh Tiến vừa qua đã “thay Nhân dân” trăn trở về việc “Người bán trà đá tại Việt Nam là có tỉ suất lợi nhuận cao nhất trên thế giới, nhưng lại không đóng đồng nào cho ngân sách, họ chỉ đóng tiền tượng trưng nào đó cho địa phương, thậm chí chỉ là vài người kiểu quản lý thị trường gì đó thôi.” Phải nói thực, câu phát biểu của ông khiến nhiều người dân thắc mắc trong phần não trạng của ông chứa cái gì? Tại sao cứ phải phát biểu thiếu suy nghĩ như thế? Ông quả nhiên là một đại diện “ưu tú, vì dân phục vụ”.

Lại nói, trước thảm cảnh bi đát của ngân sách như hiện nay, thay vì yêu cầu Chính phủ “tống cổ” 57.000 cán bộ, công chức được xác định là nhận lương mà chẳng làm gì (xem thêm tại đây), thay vì yêu cầu chính phủ ngừng chi ngân sách cho những “đua đòi” vô lý của địa phương như xây tượng đài, công viên nghìn tỷ, thay vì yêu cầu Bộ Tài Chính phải kiểm soát hiệu quả hơn các “quả đấm thép” đang phá tan phá nát ngân sách quốc gia hàng năm… thì ông Tiến lại “trách cứ” Quốc hội và Chính phủ, cụ thể là Bộ Tài Chính, chưa nhiệt tình “vặt hết lông vịt”, thu thuế đã chưa hết, lại còn chưa kỹ, để sót những người bán trà đá – loại hình kinh doanh có tỉ suất lợi nhuận từ 5.000% đến 7.000% – cao nhất trên thế giới.

Câu phát biểu “để đời” của ĐBQH Nguyễn Mạnh Tiến

Bất kỳ sinh viên đại học trường nào thì cũng phải học qua triết học (duy vật biện chứng), và trong đó 1 trong 3 quy luật nhập môn là “lượng đổi – chất đổi”.

Một người bán trà đá, một bà bán bún riêu gánh có tỷ suất siêu lợi nhuận (100%/ngày) tại sao vẫn ở nhà thuê? Còn một ông (bà) gửi ngân hàng lãi suất chỉ có 7%/năm, tại sao đi xe Mercerdes, ở villa Sala Thủ Thiêm?

Vì sao người bán bún riêu có thể vay với lãi suất 20%/tháng vẫn chịu được, đơn giản là vì họ có lãi suất trên vốn từ 50% – 100%, vì cái vốn gánh bún riêu chừng 300K – 1triệu đồng, một ngày kiếm lời từ 200K – 500K, lợi nhuận quá ngon, nên dư sức trả lãi vay nóng 20%/tháng. Tuy nhiên đó chỉ khi vay nóng từ 1 triệu đồng để mua nguyên liệu bán hàng, còn khi kẹt tiền chữa bệnh, tiền mua xe cho con mà vay từ 10 triệu trở lên, là con đường phá sản đã chực chờ.

Thế tại sao bà bán bún riêu không tăng quy mô? Bởi vì doanh số bà chỉ trong vòng 300K – 500K là hết cở, muốn tăng lên 1 – 2 triệu đồng/ngày thì phải thuê tiệm mở, thuê người chạy bàn… Cứ thế quy mô càng tăng, tỷ suất lợi nhuận càng giảm. Do vậy, một doanh nghiệp lớn mà vay 10%/năm còn OK, nếu 15%/năm là nguy cơ phá sản. Người bán trà đá cũng như thế.

Thay vì ngồi tìm cách tận thu của tầng lớp dân nghèo nhất đất nước, ông Tiến hãy đặt câu hỏi tiền đâu mà nước nghèo như ta lại mọc ra hàng trăm biệt phủ lộng lẫy như hiện nay, rồi yêu cầu nộp thuế

Trở lại bà bán bún 50%/ngày – ông chủ tiệm bún riêu 20%/tháng – bà đại gia gửi ngân hàng 7%/năm; cái chính là số tuyệt đối lợi nhuận.

Bà bán bún riêu hoặc trà đá giỏi lắm một ngày chỉ kiếm 200K – 500K/ngày là hết mức, chưa trừ ngày nghỉ; số tiền đó tạo ra thu nhập từ 5 triệu đồng – 10 triệu đồng/tháng, và bà chưa tính tiền lương của bà, cũng như tiền phụ việc của đứa con…

Trong khi đó ông chủ tiệm có thể kiếm được 10 triệu – 50 triệu đồng /tháng sau khi trừ tiền thuê nhà; nhưng ổng cũng phải bỏ vào vốn đầu tư tiệm vài chục triệu đến vài trăm triệu, và cũng chưa tính lương quản lý của ổng, nếu là người giỏi thì cũng từ 15 triệu – 30 triệu /tháng.

Còn bà đại gia gửi tiền chỉ có 7%/năm quá bèo, nhưng số tiền bà gửi từ vài chục tỷ tới vài trăm tỷ đồng, nên thu nhập ròng của bà cũng từ vài tỷ tới vài chục tỷ đồng/năm tức vài trăm triệu tới vài tỷ/tháng, số tuyệt đối là vậy, bà không cần tỷ suất lời nhiều, chỉ cần số vào lớn mà thui.

Trở lại chuyện ông đại biểu Tiến nói bán trà đá tỷ suất lợi nhuận cực cao, không chịu nộp thuế; xin thưa nếu tính lương cơ bản của ông trà đá, bà bún riêu chỉ khoản 6 triệu đồng, rồi tính thêm giảm trừ gia cảnh vài người phụ thuộc thì ông, bà đó không phải nộp một đồng nào thuế thu nhập doanh nghiệp của gánh bún riêu và cũng không nộp đồng nào thuế thu nhập cá nhân theo diện miễn trừ, còn theo tiêu chuẩn an sinh các nước phát triển, không chừng còn được trợ cấp; còn ông bà đại gia kia thu vào chỉ riêng khoản tiền lãi gửi NH vài tỷ/tháng thì nộp thuế thu nhập cá nhân bao nhiêu?

Tóm lại, các đại biểu nên đi tìm nguồn gốc số tuyệt đối tài sản tăng lên từng ngày, từng năm của các đại gia ngồi mát ăn bát vàng, để xem thuế của ta còn bỏ sót bao nhiêu; tui chắc chắn chỉ cần truy thì một người trong số chục ngàn người đó đã hơn cả ngàn ông bán trà đá, bà bán bún riêu.

Hơn nữa, theo như ông nói, “họ chỉ đóng tiền tượng trưng nào đó cho địa phương, thậm chí chỉ là vài người kiểu quản lý thị trường gì đó thôi” – đây chẳng phải đã là một dạng thuế phải nộp cho nhà nước sao? Người ta nộp cho ai? Cho địa phương, cho quản lý thị trường… đều chẳng phải là đại diện cho Nhà nước hay sao? Sao ông có thể nói mà không có suy nghĩ như thế?

(Theo FB Dinh The Hien)

Tags: , , , , , , .
Loading...

TIN MỚI