Một nền giáo dục cay ngh.iệt, đ.ộc ác và phi nhân tính đến tận cùng!

Một giáo viên vì thành tích của mình, trở nên độc ác với học sinh. Một hiệu trưởng cũng vì sĩ diện bản thân, vì mình mà dung túng, bao che cho cái xấu, cái ác. Những học sinh robot chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, bất cần biết bạn mình sẽ đau đớn cỡ nào. Đó không phải là sự giáo dục. Giáo dục gì mà cay nghiệt, độc ác và phi nhân đến thế?

Đừng nói đó chỉ là thiểu số. Khi đã không ý thức được sự nguy hại của cách gia’o dục ấy, mỗi người chúng ta đều có thể tiềm ẩn những h.à.n.h vi thú tính như vậy bởi tất cả đều thụ hưởng từ sự giáo dục ấy mà ra.

Chỉ có những con người thấy được sự dốt nát, lệch lạc của nó từ khi còn trẻ, cố gắng tự thân học hỏi và liên tục cập nhật văn minh tây Âu mới có thể thoát khỏi nó mà thôi. Nó làm cho sự độc ác và cay nghiệt ấy luôn tiềm ẩn trong mỗi con người. Chỉ chực chờ bùng phát khi người đó có quyền lực trong tay, hoặc dưới tay họ là những kẻ yếu thế. Còn tôn vinh nó, dân tộc sẽ còn thảm hoạ. Còn vinh danh nó dưới bất kể một hình thức nào, đất nước sẽ còn lầm than.

Nền giáo dục ấy ảnh hưởng bởi điều gì? Từ đâu mà ra? Sao nó lại khốn cùng đến vậy?

Nó không dũng cảm giống kiểu “trại lính”, cũng không tử thủ giống kiểu “hồng vệ binh”. Nó là một thứ quái thai dị dạng bởi nó cho ra lò những ke’ gian manh, xảo trá nhưng lại vô cùng hèn nhát và ngu muội.

Sẵn sàng quỳ gối trước cường quyền, sẵn sàng huỷ hoại ke’ yếu thế. Sẵn sàng thượng đội hạ đạp bất kể lúc nào. Nhiều khi chỉ là phục vụ cho thú vui giải trí chứ chưa chắc đã có lợi lộc gì.

Đạo đức ở đâu? Thế nào là tử tế? Ai là kẻ đi dạy và ai là người phải học? Có lẽ cho tới giờ, nhiều người bă’t đầu phân vân điều này.

Ta còn có thể tin được những gì con em lĩnh hội được về nhân cách từ kiểu giáo dục ấy nữa không? Mọi người hẳn đã có câu trả lời. Không tìm cách thoát khỏi con quỷ dữ ấy, chắc chắn cả dân tộc sẽ còn xung đột bất biết đúng sai, phải trái.

Nếu bạn gặp một người lạ, muốn kiểm chứng người đó ra sao, hãy hỏi họ về nền gia’o dục hiện tại.

Hãy tin đi, nếu họ bằng lòng và cổ suý cho nó, phải tới 90% kẻ đó là kẻ cay nghiệt, độc ác và phản trắc.

THÀNH TÍCH CỦA SỰ MAN RỢ

Rõ ràng là ngay cả tay Hiệu trưởng này cũng mang dáng dấp của Quỷ dữ, khi hắn coi cái th.à.n.h tích trường học của chúng quan trọng hơn quyền con người, các giá trị làm người và cả luật pháp.

Chỉ vì thành tích điên rồ nào đó, chúng sẵn sàng chà đạp và xâm phạm vào tất cả những gì thuộc về quyền năng tối cao nhất của con người, hơn thế là một đứa trẻ. Chúng sẵn sàng làm ngơ cho các điều sai trái, bao che cho sự bạo tàn và yêu cầu dư luận không được lên tiếng trước cái tai ác của chúng để chúng sẽ nhận được những phần thưởng và lợi ích.

Tay hiệu trưởng này quan tâm hơn cả là cái th.à.n.h tích của nơi hắn quản lý, chứ không bận tâm đến đứa trẻ và những giá trị được hiến định lẫn được bảo hộ nghiêm ngặt đối với công dân và đặc biệt là trẻ em. Không thể nào tưởng tượng được rằng, những ke’ nhân danh gia’o dục và với vai trò điều hành trong guồng máy gia’o dục, lại có thể thản nhiên như vậy trước một sự việcnghiêm trọng và rúng động toàn xã hội.

Nếu có một chút phẩm chất của nhà gia’o và lương tri, cái mục tiêu th.à.n.h tích khốn nạn nào đó mà chúng đặt ra để phải đạt được đã biến những kẻ làm giáo dục trở thành những công cụ và thực hiện mọi biện pha’p tàn ác nhất, hẳn là ke’ đương vị làm hiệu trưởng kia sẽ không dám pha’t ngôn ngu xuẩn và bất nhân như vậy.

Không chỉ cần phải k.hơ’i tô’ ngay lập tức hành vi xu’c phạm nhân phẩm, danh dự và cố ý xâm h.ạ.i tính m.ạ.n.g, sức khoẻ của người khác, với tình tiết là xâm h.ạ.i trẻ em và dùng trẻ em để thực hiện h.à.n.h vi phạm tội. Và đồng thời cũng phải cách chức tay hiệu trưởng này và đ.u.ổ.i khỏi ngành gia’o dục, vì một ke’ chỉ còn biết đến th.à.n.h tích và lợi ích của những thứ bệnh hoạn đó thì bọn chúng sẽ còn thực hiện những h.à.n.h vi đồi bại, tàn ác hơn nữa trong tương lai.

 

Riêng vấn đề đội cờ đỏ, cần phải huỷ bỏ ngay để đảm bảo rằng mỗi ngôi trường là một môi trường lành mạnh và trong sa’ng, thân thiện, không ai bị gia’m sa’t và không ai bị đưa vào một nhiệm vụ của một cảnh sa’t đó là theo dõi và báo cáo tới gia’o viên và gia’o viên trở th.à.n.h quan toà rồi ban lệnh và h.ì.n.h phạt để trừng phạt những người nằm trong danh sách bị l.i.ệ.t kê bởi đội cờ đỏ. Đó là mô h.ì.n.h phản nhân tính và tàn ác nhất trong chính môi trường gia’o dục.

Học sinh nào cũng đều đến trường để học tập, chứ không phải để tham gia vào công việc quản lý và điều h.à.n.h của gia’o viên và nhà trường. Không ai bị coi là đối tượng phải bị theo dõi, kiểm soa’t và cũng không ai được phân nhận thêm bất cứ vai trò gì khác ngoài việc học tập như các bạn khác một cách công bằng. Không thể lập ra nhà trường mà như những trại cải tạo và nhà gia’o thì th.à.n.h những pha’n quan.

Những thứ th.à.n.h tích trong gia’o dục chính là những chiếc hộp giam nhốt người học và cũng biến những ke’ nhân danh gia’o dục tìm các biện pha’p để đạt được mục đích của m.ì.nh. Chúng dùng chủ nghĩa tập thể, với ý chí đám đông, để coi như mục tiêu chung tốt đẹp nhất mà bă’t tất thảy các th.à.n.h viên trong nó phải đạt được và không được phép h.à.n.h động khác hoặc làm tổn h.ạ.i đến th.à.n.h quả chung. Ngược lại, bất cứ cá nhân nào không còn trung th.à.n.h với mục tiêu chung của toàn thể lớp học và sau đó là nhà trường, người học sẽ bị trừng phạt và sẽ sớm bị loại khỏi tập thể đó.

Chủ nghĩa tập thể nhân danh các mục tiêu tốt đẹp và các lý tưởng cao cả của m.ì.nh, biến chúng trở th.à.n.h lý do để có thể tìm đến mọi phương tiện để cốt làm sao cho những mục tiêu đó luôn được duy trì và hiện diện trong từng thời khắc đối với từng cá thể trong nó, kể cả bằng những cách tàn ác và phi nhân nhất.

 

Th.à.n.h tích, đa’ng ra chỉ được hiểu như một món quà, trong khi nó lại trở th.à.n.h toàn bộ mục đích của gia’o dục. Nên nó biến con người trở th.à.n.h nô lệ toàn diện cho mục đích và trừng phạt là lựa chọn duy nhất và cũng là phương cách hiệu quả nhất để thực hiện điều đó.

Thật quá k.h.ủ.n.g khiếp về mức độ man rợ và sự phi nhân tính của các phương thức nhằm để đạt tới mục đích của chúng.

TƯƠNG LAI NÀO CHO NHỮNG ĐỨA TRẺ

Cái điều tôi lo lắng hơn cả, chính là vấn đề b.ạ.o l.ự.c và dối trá của gia’o viên, đồng thời n.g.h.i.ê.m trọng hơn là sự im lặng hoặc sự đồng thuận từ các học sinh để thực hiện những mệnh lệnh sai trái, không chỉ về mặt đạo đức mà còn là về luật pha’p.

Chúng ta thử nhìn lại một vị hiệu trưởng lùi xe đ.â.m gãy chân học sinh và sau đó lập biên bản lấy ý kiến toàn trường về việc không có bất cứ một sự việc nào về tai nạn xảy ra tại trường ngày hôm đó. Mọi thứ chỉ thực sự được dư luận biết đến và h.à.n.h vi này mới bị x.ử lý khi gia đình đã tuyệt vọng phải cầu cứu tới truyền thông, dư luận. Sự dối trá không chỉ bởi ke’ đứng ở cương vị hiểu trưởng, mà còn nhận được sự đồng thuận từ các gia’o viên và học sinh. Họ cứ thế làm theo mà bất chấp luân thường, đạo lý.

Tiếp sau đó chính là việc gia’o viên bă’t cả lớp phải quỳ suôt nhiều giờ đồng hồ vì một h.à.n.h vi được cho là không đúng mực của một bạn trong lớp. Sau đó cả lớp cũng cứ thế tuân phục và quỳ theo mà không một học sinh nào dám đứng lên phản đối hoặc từ chối thứ mệnh lệnh khốn nạn đó từ chính gia’o viên của m.ì.nh.

Cũng có một trường hợp tương tự, một gia’o viên bă’t từng học sinh ta’t vào mặt một bạn cùng lớp vì vi phạm nội quy trong giờ học. Và những học sinh này cũng răm rắp làm theo và học sinh kia đành đứng im chịu trận trước những cái ta’t dội xuống từ bạn bè và trước sự gia’m sa’t của gia’o viên.

Cũng vừa mới đây, có một gia’o viên công khai miệt thị và nhục mạ nghề nghiệp của phụ huynh một học sinh và sau đó còn cuộn sách lại rồi ta’t rụng răng của chính học sinh này ngay tại lớp học và trước sự chứng kiến của tất cả các học sinh. Và mọi thứ cũng cứ thế diễn ra theo bất cứ cái cách nào mà gia’o viên này muốn. Không một ai lên tiếng và cũng không một học sinh nào có nhận thức rằng đó là những điều cần phải bị ngăn chặn ngay lập tức.

Đến nay, một gia’o viên khác lại tiếp tục dùng các học sinh của m.ì.nh để ta’t một học sinh được cho là chửi tục sau khi nghe báo cáo từ đội cờ đỏ, đến mức học sinh này phải nhập viên và dù sau đó đã được ra viện nhưng vẫn chưa dám đến lớp vì sợ hãi. Trong tình cảnh này, các học sinh cũng lại một lần nữa tuân phục vô điều kiện mà thực hiện mệnh lệnh phi nhân tính và vô pha’p của gia’o viên. Không những thế, gia’o viên này còn ra lệnh rằng nếu ai ta’t không mạnh thì sẽ bị ta’t lại. Và sự việc ấy đã diễn ra như một h.à.n.h vi tra tấn, nhục h.ì.n.h đối với học sinh, là một đứa trẻ. Khốn tệ hơn, hiệu trưởng trường này lại muốn đạt được trường chuẩn quốc gia nên đã đề nghị báo chí không lên tiếng. Thật bỉ ổi và không còn ngôn từ nào có thể dành cho những ke’ như vậy.

Tại sao lại có những sự việc đau lòng và đa’ng báo động đó? Phải chẳng quyền uy của gia’o viên đã quá lớn và với tư tưởng (như một nét văn hoá) rằng họ có quyền dạy dỗ và gia’o dục đứa trẻ nên họ tự cho m.ì.nh được tìm mọi biện pha’p trừng phạt (hà khắc và kể cả xâm h.ạ.i con người) để gia’o huấn, cải sửa học sinh? Và cũng phải chăng vì một lẽ, chính các phụ huynh không mấy khi quan tâm đến việc học h.à.n.h của con cái, với sự thiếu hiểu biết của m.ì.nh, lại đồng thuận và giao phó mọi việc cho gia’o viên, nếu có những lời chia sẻ hay phản a’nh của con m.ì.nh thì lại gạt phắt đi và quở trách chúng? Mà hơn hết, chính môi trường gia’o dục kiểu trừng phạt và theo kế hoạch, chỉ tiêu và th.à.n.h tích, không có sự gia’o dục cơ bản về nền tảng nhân quyền, luật pha’p, nên mọi sự mới xảy ra tồi tệ và k.h.ủ.n.g khiếp như thế?

Giáo dục không dạy những đứa trẻ về các giá trị đạo đức, nhân quyền, những kiến thức luật pha’p cùng các cơ chế bảo vệ m.ì.nh hay phản kha’ng, từ khước các yêu cầu, đề nghị sai trái, độc ác. Những đứa trẻ được dạy dỗ để tuân lệnh và phục tùng bất phản kha’ng trước mọi chỉ lệnh của gia’o viên và hệ thống gia’o dục. Những học sinh chỉ đơn thuần là đến trường để được gia’o dục mà trở th.à.n.h những bầy cừu ngoan ngoãn và để mặc sức những ke’ nhân danh sự gia’o dục đày đoạ và h.à.n.h hạ, từ thể xa’c tới tinh thần, với một mục đích duy nhất là làm cho thoả mãn các điều kiện và tiêu chuẩn mà hệ thống ấy thiết định nên.

Thật xo’t xa và đau đớn cho thực trạng gia’o dục nước nhà. Thật bất hạnh cho dân tộc khi các thế hệ ngày càng trở nên mất phương hướng và rơi vào những sự huỷ hoại, suy đồi ăn mòn chúng và cả tương lai của chúng.

Những đứa trẻ ấy đến trường mà sẽ như cảm thấy là một cực h.ì.n.h, sợ hãi những người đứng trên bục giảng và khiếp nhược cả chính những đứa trẻ là bạn bè của m.ì.nh. Những đứa trẻ kia, với danh xưng cờ đỏ, sẽ lại báo cáo chúng tới gia’o viên, gia’o viên sẽ phẫn nộ và rồi ra lệnh cho những người bạn đang chung ghế, chung lớp gia’ng xuống thân thể m.ì.nh những cái ta’t đầy sự man rợ?

Làm sao những đứa trẻ có thể trở nên bình thường và tâm hồn chúng làm sao có thể bình yên, tươi đẹp sau khi phải chịu đựng sự tra tấn dã man ấy từ tất cả những bàn tay của sự phi nhân? Tương lai nào chờ đợi chúng phía trước, sau cảnh bạo h.à.n.h kinh hoàng như trong một trại cải tạo tập trung của thời pha’t xít đó?

Tags: , , .
Loading...

TIN MỚI